Thông tin T1D

Biểu tượng

Các chuyên gia chăm sóc sức khỏe

Về chúng tôi

Làm mẹ và đái tháo đường típ 1: Vì sao việc dám bộc lộ sự mong manh giúp tôi trở thành người mẹ mạnh mẽ hơn

Biên tập: 29.05.2026

ThS. BS Dương Thị Hồng Vân

Thạc sĩ Nhi khoa- Trung tâm Nội tiết - Chuyển hoá - Di truyền và Liệu pháp phân tử- Bệnh viện Nhi Trung ương

Huyền thoại “người mẹ siêu nhân”: chấp nhận sự mong manh khi sống chung với đái tháo đường típ 1

Làm mẹ thường được khắc họa như biểu tượng của sức mạnh, sự kiên cường và hy sinh không ngừng. Những người mẹ được kỳ vọng là trụ cột gia đình, là người có thể gánh vác mọi thứ dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nhưng hơn hai thập kỷ sống chung với đái tháo đường típ 1 đã dạy tôi rằng làm mẹ không có nghĩa là phải bất khả chiến bại. Ngược lại, một trong những bài học giá trị nhất tôi có thể chia sẻ với các con là: mẹ không phải là “siêu nhân”. Mẹ có thể mạnh mẽ, nhưng mẹ cũng có thể mong manh. Và điều đó hoàn toàn ổn.

Đái tháo đường típ 1 là câu chuyện của cả gia đình: khi những thói quen hằng ngày trở thành ký ức tuổi thơ

Mỗi ngày sống chung với đái tháo đường là một sự cân bằng liên tục. Việc dùng insulin, kiểm tra đường huyết và đối mặt với tính khó lường của bệnh đôi khi giống như mang theo một gánh nặng vô hình. Nhưng hành trình này không chỉ của riêng tôi — nó đã trở thành câu chuyện của cả gia đình. Các con tôi lớn lên cùng hình ảnh mẹ tiêm insulin và theo dõi đường huyết mỗi ngày. Những điều với tôi là thói quen thường nhật, lại trở thành ký ức tuổi thơ của các con, góp phần hình thành cách các con hiểu về sự chăm sóc, trách nhiệm và lòng cảm thông.

“Che cho mẹ nhé!”: khi các con trở thành những vệ sĩ nhỏ của tôi

Một trong những khoảnh khắc ngọt ngào nhất là khi tôi cần tiêm insulin nơi công cộng. Không cần ai nhắc, các con tự động đứng quây quanh, che chắn cho mẹ khỏi những ánh nhìn tò mò. “Che cho mẹ nhé!” — các con nói, tạo thành một vòng tròn bảo vệ khi tôi tiêm. Trong những giây phút nhỏ bé ấy, tôi thấy được tình yêu, sự thấu hiểu và sự sẵn sàng đồng hành của các con. Các con chính là những “vệ sĩ nhí” của tôi, và đó là điều tôi trân trọng hơn mọi lời có thể nói.

Vì sao việc nói ra nhu cầu của mình là bài học về sức mạnh, chứ không phải gánh nặng

Có người cho rằng trẻ em không nên gánh những trách nhiệm như vậy. Nhưng tôi nhìn nhận theo cách khác. Khi chia sẻ sự mong manh của mình với các con, tôi đang dạy các con những bài học quan trọng về cuộc sống: sức mạnh không nằm ở việc giả vờ luôn vững vàng, mà ở việc biết thừa nhận nhu cầu của bản thân và dám tìm kiếm sự hỗ trợ. Rằng quan tâm và chăm sóc lẫn nhau không phải là gánh nặng, mà là một hành động của yêu thương.

Chân thật hơn hoàn hảo: những gì các con dạy tôi về sự kiên cường khi sống chung với đái tháo đường típ 1

Làm mẹ khi sống chung với đái tháo đường cũng đã dạy tôi rằng tôi không cần phải đạt đến chuẩn mực bất khả thi của “người mẹ siêu nhân”. Các con không cần mẹ hoàn hảo; các con cần mẹ chân thật. Chúng cần thấy rằng con người có quyền đấu tranh, thích nghi và tiếp tục tiến bước dù gặp khó khăn. Chúng cần hiểu rằng sự kiên cường không đến từ việc chối bỏ sự mong manh, mà từ việc chấp nhận và đối diện với nó.

Vậy nên, đúng, tôi là một người mẹ sống chung với đái tháo đường. Tôi là người chăm sóc, nhưng tôi cũng là người cần được chăm sóc. Và trong hành trình chung này, các con và tôi cùng học cách nhận ra rằng gia đình không phải là một người gánh vác tất cả, mà là cùng nâng đỡ nhau qua những thăng trầm của cuộc sống.

Kết luận

Cuối cùng, tôi hy vọng các con lớn lên với một sự thật này: sức mạnh lớn nhất của mẹ không phải ở việc trở thành siêu nhân, mà là ở việc sống thật với chính mình.

Biểu tượng Tuyên bố từ chối trách nhiệm: