Thông tin T1D

Biểu tượng

Các chuyên gia chăm sóc sức khỏe

Về chúng tôi

SỐNG CHUNG VỚI ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TYPE 1: ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG CON SÓNG CẢM XÚC

Biên tập: 06.05.2026

ThS.BS. Đỗ Tiến Sơn

Bác sĩ nhi khoa; Thành viên Tiểu ban Đào tạo Nền tảng số - Hội Nội tiết Nhi Châu Âu (European Society for Pediatric Endocrinology)

Lời ngỏ: Bác sĩ xin phép được gọi các bạn trẻ, thanh thiếu niên đang đọc những dòng này là "các em". Bởi lẽ, đối với bác sĩ, các em chính là những thanh thiếu niên dũng cảm nhất. Việc phải đối mặt và học cách trưởng thành cùng đái tháo đường type 1 chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng, nhưng sự kiên cường của các em luôn là điều đáng khâm phục. Bài viết này là những dòng chia sẻ chân thành, hy vọng sẽ giúp các em và gia đình vững tâm hơn trên chặng đường phía trước.

1. Thấu hiểu và chấp nhận chẩn đoán

Đái tháo đường type 1 không chỉ là những thay đổi về thể chất mà còn tác động rất lớn đến tinh thần. Nếu được chẩn đoán khi còn nhỏ, các em thường cảm thấy lo lắng về những thử thách trước mắt: Làm sao để kiểm soát bệnh? Liệu đái tháo đường type 1 có ảnh hưởng đến việc học đại học, đi làm hay lập gia đình sau này không? Bởi lẽ, tuổi thanh thiếu niên là giai đoạn các em đang tập làm người lớn, đang vẽ nên những kế hoạch cho tương lai của riêng mình.

Ở giai đoạn đầu, việc cảm thấy buồn bã, tức giận hay thậm chí hoảng loạn là điều hết sức bình thường. Các em đang phải đối mặt với những thách thức khó khăn hơn bạn bè đồng trang lứa. Tuy nhiên, hãy tin rằng: Các em càng tự lập và kiểm soát tốt bệnh bao nhiêu, cơ hội để có một cuộc sống bình thường và trọn vẹn như bao người khác càng cao bấy nhiêu.

Đôi khi, vì muốn trốn tránh thực tại, nhiều bạn trẻ cảm thấy xuống tinh thần và giả vờ như bệnh của mình đã thuyên giảm hoặc đã khỏi hẳn. Nhưng lời khuyên chân thành nhất dành cho các em là: Hãy nhìn nhận bệnh một cách cởi mở hơn, xem nó như một "người bạn đồng hành" thay vì một "kẻ thù". Sự phẫn uất hay chối bỏ sẽ không giúp ích gì về lâu dài. Nếu các em lờ đi và không chăm sóc cơ thể, bệnh có thể trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Vì vậy, đừng biến mình thành một "người bạn xấu" của chính cơ thể mình. Hãy quan tâm đến đái tháo đường type 1, thường xuyên trao đổi và chia sẻ với người thân. Điều này giúp các em hiểu rõ hơn về bệnh cũng như tìm ra cách kiểm soát hiệu quả nhất.

Và hãy nhớ, dù các em muốn khẳng định sự tự lập, thì bố mẹ vẫn luôn ở đó, quan tâm và lo lắng cho các em. Hãy cứ chia sẻ và tâm sự với họ. Hai khái niệm "tự lập" và "nhận sự hỗ trợ" hoàn toàn có thể đi song hành cùng nhau.

2. Đối diện với những thay đổi cảm xúc

Một bài học quan trọng trong hành trình chiến đấu với đái tháo đường type 1 là chấp nhận sự thật và học cách thích nghi. Thay vì lúc nào cũng trong trạng thái "căng mình chiến đấu", việc bình tĩnh tìm hiểu về bệnh sẽ giúp sức khỏe tinh thần của các em cải thiện đáng kể.

Các em không đơn độc trong hành trình này. Hãy kết nối với những người xung quanh và tìm kiếm sự giúp đỡ. Dù vậy, việc kiểm soát bệnh tốt hay không phần lớn vẫn phụ thuộc vào chính các em.

Nếu muốn kiểm soát bệnh, các em hoàn toàn có thể làm được. Người duy nhất có thể ngăn cản các em là chính bản thân các em. Có thể các em chưa nhận ra, nhưng các em mạnh mẽ hơn mình nghĩ rất nhiều. Hãy "mở lòng" và cho phép bản thân thực hiện những điều đó.

Cảm xúc hỗn độn khi đối mặt với bệnh là điều tự nhiên. Điều quan trọng là các em cần biến việc kiểm soát bệnh trở thành một phần của cuộc sống hàng ngày, giống như việc đánh răng mỗi sáng. Việc duy trì các thói quen lành mạnh sẽ giúp giảm bớt gánh nặng của đái tháo đường type 1 và hạn chế tối đa nguy cơ biến chứng.

3. Học cách tự lập

Khi lớn lên, các em sẽ bắt đầu nghĩ về cuộc sống tự lập, rời xa vòng tay gia đình. Để làm được điều này, các em cần có trách nhiệm hơn và chủ động kiểm soát tình trạng đái tháo đường type 1 của mình.

Hãy cho bản thân thời gian để thích nghi và đối mặt với từng thách thức mới. Đừng vội vã, vì thay đổi thói quen cũ chưa bao giờ là dễ dàng. Một trong những chìa khóa của sự tự lập chính là biết cách điều chỉnh lối sống để phù hợp với mọi môi trường mới mà các em bước vào.

4. Chăm sóc sức khỏe tinh thần

Sống chung với đái tháo đường type 1 không hề dễ dàng, nên đôi khi các em cảm thấy nản lòng cũng là chuyện thường tình.

  • Về trầm cảm: Nếu cảm giác chán nản, lo âu không thuyên giảm, các em có thể đối diện với nguy cơ trầm cảm. Thực tế, người mắc đái tháo đường có nguy cơ trầm cảm cao gấp 2 lần người bình thường. Nếu các em cảm thấy tuyệt vọng, không thấy niềm vui sống và ngày càng cô lập bản thân, hãy lên tiếng ngay. Hãy chia sẻ với bố mẹ và bác sĩ điều trị.

  • Sự lo âu về bệnh: Đôi khi, các em sẽ thấy suy sụp, tội lỗi, hay căng thẳng vì lo sợ hạ glucose máu hoặc các biến chứng. Nếu cảm giác này chỉ thoáng qua, các em không đơn độc. Nhưng nếu nỗi lo âu bắt đầu "xâm chiếm" cuộc sống, hãy tìm người để chia sẻ.

  • Căng thẳng trong ăn uống: Việc lúc nào cũng phải tính toán thực phẩm và chế độ dinh dưỡng có thể gây áp lực lớn. Nhiều bạn ăn nhiều hơn khi lo lắng hoặc bỏ ăn khi buồn. Thậm chí, sự ám ảnh về cân nặng và vóc dáng có thể dẫn đến rối loạn ăn uống – một vấn đề nghiêm trọng ở người mắc đái tháo đường type 1. Nếu gặp phải tình trạng này, đừng giấu giếm, hãy tìm sự trợ giúp từ bác sĩ.

5. Nhìn về phía trước

Sống chung với đái tháo đường type 1 nghĩa là các em phải làm quen với việc glucose máu đôi khi lên xuống thất thường. Ngay cả khi đã rất cố gắng và tuân thủ điều trị, glucose máu vẫn có thể tăng cao hoặc giảm thấp ngoài ý muốn.

Những lúc như vậy, hãy kiên nhẫn với chính mình. Hãy hướng về những điều tích cực: Cảm giác tự hào vì những gì mình đang nỗ lực học hỏi và thực hiện mỗi ngày.

Suy nghĩ tích cực là một phần của quá trình thích nghi. Khi đã quen dần với "người bạn" này, các em sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tự tin, mạnh mẽ và kiên định hơn. Theo thời gian, chính các em sẽ trở thành chuyên gia của bản thân, biết cách lắng nghe cơ thể và cảm xúc của mình.

Thực tế, đái tháo đường type 1 thậm chí còn dạy các em cách đối phó và giải quyết những thử thách trong cuộc sống theo một cách kiên cường mà người khác khó có được. Giai đoạn thanh thiếu niên là thời điểm quan trọng nhất để kiểm soát tốt glucose máu, giúp hạn chế các biến chứng nặng nề trong tương lai.

Đừng sợ hãi. Hãy chấp nhận sự thật này và cố gắng hết sức trong khả năng của mình. Đó là tất cả những gì chúng ta cần làm. Thông điệp kết bài, bác sĩ muốn nhắn nhủ các em rằng: Tất cả các em sẽ đều có một cuộc đời tươi đẹp, một thanh xuân rực rỡ khi chung sống với đái tháo đường. Không ai có thể ngăn cản các em đạt được mục tiêu đó, trừ khi chính ta lỡ bỏ cuộc hay quên đi sự hỗ trợ của gia đình, các cô chú y bác sĩ và cộng đồng.


Biểu tượng Tuyên bố từ chối trách nhiệm: